DIỄN ĐÀN SINH VIÊN ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT


    Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Share
    avatar
    Giang VP DOAN TRUONG
    Trợ lý quản trị
    Trợ lý quản trị

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 96
    Tuổi : 35
    Cảm ơn : 23

    Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by Giang VP DOAN TRUONG on 2011-10-06, 17:01

    Con gia đình nông dân, lại nghèo, nhưng từ khi Vân ra Hà Nội
    học, bằng đủ mọi cách để Vân đã moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở
    thành tiểu thư, đua đòi ăn chơi khiến bố mẹ phải bán đất bán bò.


    Dân chơi...

    Vân, sinh ra ở vùng núi huyện Ba Vì (Hà Nội), thu nhập chính của gia
    đình chủ yếu phụ thuộc vào cây ngô, khoai, sắn, và một vài con bò. Bố mẹ
    V phải lăn lộn đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới có tiền để cho 2 chị em ăn
    học.
    Ở vùng núi cuối huyện Ba Vì không có trường cấp 3, vì thế học hết cấp 2,
    V chuyển về thị xã Sơn Tây, quãng đường cách gia đình khoảng 30 km, vì
    vậy gia đình phải thuê nhà cho V ở trọ để học tiếp 3.

    Không giống như những người bạn khác từ quê ra, càng học càng hiểu hơn
    nỗi khổ, công sức khó nhọc của gia đình, nhưng V càng học càng tỏ ra ăn
    chơi, ăn mặc sành điệu, đua đòi với chúng bạn ở thành thị mà không hay
    biết bố mẹ đang phải lai lưng ra để kiếm từng đồng cho V thuê nhà trọ,
    ăn học.

    Tốt nghiệp cấp 3, may mắn V cũng đỗ 1 trường đại học tại Hà Nội. Kể từ
    khi đỗ đại học cộng với chút nhan sắc được mọi người khen ngợi, V trở
    lên kiêu căng hơn. Để chứng tỏ mình sành điệu không kém gì con gái thành
    phố, nhất là cho đám con trai trong trường "lác mắt", V lột xác trở
    thành “tiểu thư con nhà giàu” bằng việc mặc toàn đồ hiệu, trên người lúc
    nào cũng thơm nức mùi nước hoa.
    V không chỉ dừng lại bằng những bộ quần áo đẹp, mà chuyển sang chơi đồ
    hiệu, từ bộ quần áo, giầy dép đều phải là đồ hiệu thêm vào đó là điện
    thoại xịn, máy tính bảng. Kể từ khi cô “tiểu thư” lên Hà Nội học, cũng
    là lúc từng con bò, con gà thúng ngô của gia đình đội nón ra đi.

    Từ khi Vân ra Hà Nội học,
    bằng đủ mọi cách để Vân đã moi tiền của cha mẹ để “lột xác” trở thành
    tiểu thư (Ảnh: TP)



    Gia đình khó khăn, nhưng cũng cố gắng chạy vạy mua cho V chiếc lap top,
    chiếc xe Honda Wave. Vì người chị không được ăn học đến nơi đến chốn,
    xây dựng gia đình sớm, còn V, vì thương con, muốn cho con ăn học nên
    người, nên V đòi gì bố mẹ cũng chiều theo.
    Được cái lẻo mép, lúc nào gọi điện cũng nói ngon nói ngọt với bố mẹ rồi
    than ngắn kể dài nào là con nhà này mất cả trăm triệu đồng ôn thi cũng
    không đỗ đại học, con nhà kia mất cả trăm nghìn đô cho con đi du học…
    Đứa này đi xe xịn, đứa kia đi xe sang…

    Dù mới từ quê lên thành phố được vài năm, nhưng cứ mở miệng, V lại phủi
    tay trắng trơn theo kiểu "đồ nhà quê ấy mà". Từ trung tâm Hà Nội về nhà V
    khoảng 80km, đi hết đoạn đường trải nhựa, còn lại khoảng 4km là đường
    làng, vẫn còn đất, đá lổm nhổm, nắng thì bụi, mưa thì lầy lội, nếu có đi
    xe máy vào trời mưa thì phải lột giầy dép sắn quần móng lợn để quốc bộ
    đẩy xe. Ấy vậy mà mỗi lần về quê, V vẫn diện những bộ váy, bộ cánh theo
    kiểu của mấy cô gái thành thị thả dáng trên con đường về nhà.

    Bạn bè, hàng xóm láng giềng đều ngạc nhiên vì sự thay đổi quá nhanh của
    V. Chẳng biết có phải vì đua theo mấy cô bạn thành phố học cùng lớp
    không, V suốt ngày xin tiền bố mẹ để đầu tư vào phấn son, quần áo. Dù
    nhà vẫn làm nông nghiệp, có ruộng có vườn, nhưng từ hồi lên thành phố,
    mỗi lần về quê, chẳng bao giờ V động tay động chân vào bất cứ việc gì vì
    sợ… làm xấu đi đôi tay, hình ảnh của cô “tiểu thư thành thị”. Nếu như
    bạn bè vẫn thường kể về quê hương, những tình cảm trìu mến với niềm tự
    hào, thì V, dường như, cô không muốn và cũng không thuộc về vùng quê đó.
    V không thích ai hỏi mình quê ở đâu mà chỉ muốn mọi người gọi cô là
    tiểu thư.

    Ép bố mẹ bán đất để mua xe Vespa


    Sa đà vào việc ăn chơi, V không còn biết mình là ai sinh ra từ đâu nữa,
    cũng chẳng thèm ngó ngang gì đến công việc của gia đình, suốt ngày chỉ
    chải chuốt, ăn chơi và bằng mọi cách để moi tiền của bố mẹ. Từ khi con
    bò, con lợn rồi đến con gà “đội nón” ra đi để phục vụ cho thói ăn chơi
    lêu lổng, bố mẹ V cũng đã phải gõ cửa hết chỗ này đến chỗ khác để có
    tiền chiều cô gái “kưng”.
    Mặc dù chiếc xe máy Honda Wave mới mua được hơn một năm trời, nhưng một
    lần gần đây, V về quê, đã bày đặt hết chuyện này đến chuyện khác. Nào là
    sắp ra trường, cần phải ăn mặc sành điệu hơn và đi xe đẹp hơn nữa mới
    xin được việc tốt, mới cân xứng với các chàng trai đang theo đuổi. Phải
    mua xe Vespa LX để cho người ta nhìn vào là gia đình mình không phải kém
    cỏi, như thế mới kiếm được người chồng như mong muốn…

    Bố mẹ thì đầu tắt mặt tối, nghe chỉ biết thế chứ đâu có hiểu được cuộc
    sống ở chốn thành thị của cô con gái thế nào. Thế là gia đình V phải
    chiều theo đòi hỏi của cô con gái, bán nửa mảnh đất đang sinh sống để
    lấy tiền mua xe cho con, cũng may là thời gian vừa qua, đất đai Ba Vì có
    giá, nên cũng đủ tiền để mua chiếc xe theo yêu cầu của V.

    Nếu như mấy năm trước thì bán cả gia tài, đất đai cũng không đủ để mua cho cô con gái chiếc xe sang Vespa LX.
    Bán song mảnh đất, V áp tải luôn ông cụ (bố) xuống thành phố để mua xe.
    Hai bố con đi với nhau mà chẳng thấy hợp nhau chút nào, bởi cô con gái
    thì ăn mặc sành điệu, son phấn lòe loẹt, còn ông bố thì vẫn đôi dép lê,
    bộ quần áo và chiếc ba lô bộ đội đã sờn màu và cũ rách.
    Đằng đẵng một ngày trời ngồi trên xe đò, đặt chân xuống đất Hà Nội cũng
    là lúc xế chiều, V gọi xe ta – xi rồi đưa bố tới một của hàng bán xe LX
    trên phố Lê Văn Lương. Vừa tới cừa hàng, ông cụ ngồi tại quán nước rít
    một điếu thuốc lào rồi theo cô con gái vào xem xe. Vì ở quê ông chẳng có
    ai có chiếc xe như vậy, ông cũng chẳng phải người rành xe, nên để cho V
    tự chọn.

    Cửa hàng bày hàng trăm chiếc xe, V xem hết chiếc này đến chiếc xe khác
    cả tiếng đồng hồ rồi chê bai đủ điều, thấy hành vi của V, người bán hàng
    không khỏi ngán ngẩm. Rồi V rời cửa hàng đó đưa ông cụ tới một cửa hàng
    trên phố Nguyễn Thái Học, V vào trong chọn xe, vẫn thói nào tật ấy, V
    chế bai đủ điều khiến người bán hàng không khỏi phật lòng.

    Lúc V quyết định chọn cho mình một chiếc xe ưng ý, rồi gọi ông cụ vào
    trả tiền. Khoản tiền mua xe được ông cụ gói từ mấy chiếc áo để trong ba
    lô, khi mở tiền ra nhìn khuôn mặt kham khổ, già yếu, ăn mặt rách rưới mà
    người bán hàng không khỏi đau xót.
    Sau vài câu hỏi thăm, người bán hàng biết được số tiền của ông cụ vừa
    phải cắn răng bán đi mảnh đất mình đang sinh sống nên đã tỏ thái độ dứt
    khoát không bán xe và nói cụ hãy cầm lấy mang về để dưỡng già. Thanh
    niên sức dài vài vai rộng, chúng nó kiếm được tiền thì mua, không thì
    thôi việc gì cụ phải lo cho cho nó, người bán hàng nói.
    avatar
    ankute_0310
    Thử việc văn phòng
    Thử việc văn phòng

    Tổng số bài gửi : 39
    Cảm ơn : 13

    Re: Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by ankute_0310 on 2011-10-06, 17:42

    kon hư một phần tại bố mẹ.kon nhà nông an chơi đua đòi thì không ít.nhừg wa' đáng như bà ni hơi ít.mong là ko ai theo vết xe đổ này.nhà nghèo mà thể hiện ta đây thì đâm gét chi ai thick
    avatar
    Giang VP DOAN TRUONG
    Trợ lý quản trị
    Trợ lý quản trị

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 96
    Tuổi : 35
    Cảm ơn : 23

    Re: Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by Giang VP DOAN TRUONG on 2011-10-06, 18:06

    Không thể đổ lỗi cho Bố Mẹ được, nếu sinh ra trong 1 gia đình nhà nông, Bố Mẹ chỉ quanh năm " Bán mặt cho đất bán lưng cho trời" mới hiểu được. Nếu là 1 gia đình khá giả, Bố Mẹ hiểu biết nhiều thì không nói, nhưng ở đây Bố Mẹ chỉ là những nông dân tầm hiểu biết có lẽ chỉ quanh quẩn sau lũy tre làng, với tâm lý thương con, tin tưởng rằng con mình học rộng biết nhiều, biết lo lắng cho cuộc sống, thương Bố Mẹ nên mới như vậy. Hãy dành những khoảng thời gian để nghĩ về họ, những người chỉ biết âm thầm hy sinh cho con cái với mong muốn con mình sẽ luôn vui vẻ, có cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Và họ luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào những đứa con mình.
    avatar
    ankute_0310
    Thử việc văn phòng
    Thử việc văn phòng

    Tổng số bài gửi : 39
    Cảm ơn : 13

    Re: Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by ankute_0310 on 2011-10-06, 20:53

    không phải đổ lỗi cho bố mẹ nhưng bố mẹ cũng phải nhìn nhận lại vd.xem xét trách nhiệm của mình như thế đã đúng chưa.tin tuyêt đối vào con cái chẳng phải cũng là 1sai lầm sao?bản thân mình còn chưa tin nổi nửa là...mà họ đã biết suy nghĩ cho con học thì họ cũng phải xem cs của con mình ntn chứ?như e xuất thân trong một gd thuần nông.đi học xa nhà từ nhó.vì thế bme luôn2 wan tâm.biết e lm dì đúng.làm dì sai để răn dạy.như thế mới là bố mẹ chứ.hj
    avatar
    0918185707
    Trưởng phòng
    Trưởng phòng

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 552
    Tuổi : 35
    Cảm ơn : 39

    Re: Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by 0918185707 on 2011-10-08, 21:15

    con đường đua đòi mà ko đủ khả năng chỉ có thể làm gà mới đáp ứng nổi
    avatar
    toctien43
    Thử việc văn phòng
    Thử việc văn phòng

    Giới tính : Nữ
    Tổng số bài gửi : 47
    Cảm ơn : 4

    Re: Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by toctien43 on 2011-10-09, 22:31

    thâtj ko hiểu nổi bạn gái trong câu chuyện này nghĩ gì nữa. Ko làm gì báo đáp công ơn cha mẹ thì thôi, sao lại làm khổ cha mẹ mình như thế

    Sponsored content

    Re: Suy nghĩ : Nữ sinh ép bố mẹ bán đất để mua xe LX

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: 2018-09-19, 15:37