DIỄN ĐÀN SINH VIÊN ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT


    NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Share

    CongNguyen_spnvk35
    Điều hành viên
    Điều hành viên

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 218
    Tuổi : 26
    Cảm ơn : -2

    NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Bài gửi by CongNguyen_spnvk35 on 2011-12-11, 22:50






    MÙA THU XƯA

    Anh còn nhớ khung trời xưa man mác
    Tóc em bay lãng đãng áng mây trôi
    Vạt áo em tha thướt trắng lưng đồi
    Anh muốn níu đề vần thơ tuyệt tác.

    Anh còn nhớ núi rừng xưa xao xác
    Bước em đi tan tác lá vàng thu
    Dáng em ngoan thấp thoáng bóng sương mù
    Suối róc rách như lời em vàng ngọc.

    Truyện chúng mình ngày xưa em có đọc?
    Anh viết bằng bút lệ thấm máu tim
    Bao tháng năm ấp ủ cõi im lìm
    Tình chan chứa nỗi buồn thương da diết.

    Em yêu dấu, trả lời cho anh biết
    Áng mây qua vương vấn cố nhân xưa
    Giọt mưa mau thổn thức mấy cho vừa
    Ta vẫn nhớ mùa thu xưa tích cũ.

    Ngọn thông xanh chẳng bao giờ ủ rũ
    Dù muôn năm vẫn chọn kiếp cô đơn
    Ánh trăng thu vằng vặc nét thanh sơn
    Trong vũ trụ có đôi ta bất diệt.

    NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG
    (Virginia, USA)



    MIỀN THU XƯA

    Tạ ơn tình đến với tôi
    Tình nồng tuổi ngọc vạn lời yêu thương
    Chia tay mộng ước vấn vương
    Cũng chia cả những chiều sương đợi chờ

    Giữ riêng cái nỗi hững hờ
    Li bôi cạn chén lời thơ muộn phiền
    Nghìn trang giấy trải nỗi niềm
    Để trong cõi mộng tìm miền thu xưa

    Tạ ơn cánh gió đong đưa
    Ru ta vào mộng lúc chưa tủi hờn.

    QUỲNH ANH





    CHIẾC LÁ

    Run run nhặt chiếc lá vàng
    Chạnh lòng muốn níu thời gian trở về
    Cho cau trở lại xanh hè
    Cho trầu xanh lá, bờ tre xanh mầm
    Cho làn môi mẹ vẫn xuân
    Cho xanh mái tóc cài trâm thuở nào.

    KIỀU ANH
    (Minnesota)



    THU

    Thu sang trong nắng hanh vàng
    Gió lay mơn trớn nhẹ nhàng lá rơi
    Mây thu ửng sắc lưng trời
    Hồ thu soi nắng sáng ngời thủy tinh
    Vài con chim lượn chao mình
    Rừng thu vàng đỏ đượm tình nước mây
    Hoàng hôn nhuộm thắm phương tây
    Chim bay về tổ từng bầy kêu sương
    Thu về bao nỗi nhớ thương...

    HOÀNG TRÙNG DƯƠNG
    (Virginia)





    HOÀI THU NHỚ NGƯỜI!

    Nhớ xưa... qua cổng trường xưa,
    Chân quen phố cũ, đường mưa sụt sùi
    Buồn xanh vèo tuổi xanh trôi
    Tương tư môi chẳng hé môi một lần?
    Thương ơi! Kẻ Sở, người Tần
    Mênh mông biển Thái trắng ngần chân mây
    Sầu Thu hiu hắt non đoài
    Chân lữ thứ bước dặm dài quan san
    Bâng khuâng nghe gió Thu vàng
    Rừng phong đổ lá chưa tàn ước xưa
    Đêm nay xao xuyến chuyển mùa
    Nửa trăng cổ tích hoài Thu, nhớ người.

    HOÀNG SONG LIÊM



    RỪNG PHONG THU ĐÃ NHUỘM

    Gió bạt kiêu sa rừng phong lộng lẫy
    Như hội hoa đăng khoe áo thắm vàng
    Mây ngũ sắc chợt tưng bừng thức dậy
    Trên đỉnh thu cài vương miện huy hoàng

    Đàn ngỗng thiên di về Nam ấm áp
    Bỏ nơi đây khi cây lá thay màu
    Chiều vào thu hoàng hôn rơi vàng vọt
    Hồn quạnh hiu ta lại tưởng nhớ nhau...

    Tầng mây núi giăng sầu lên xanh xám
    Đường quanh co từng đoản khúc cuộc đời
    Muôn lá chết nhuốm rừng thu ảm đạm
    Buồn bay theo ngược hướng của mặt trời.

    Từ giã lạnh Thu đi Đông trở lại
    Lá khô rơi cây trơ gốc trụi cành
    Tha thẩn bước trong đêm về trống trải
    Lòng ngậm ngùi em lại nhớ về anh!...

    BẠCH MAI





    MÀU ÁO THU XƯA

    Thu mới vào thu đợt nắng hanh
    Dịu dàng soi bóng nước long lanh
    Bên hồ rớt lại vài bông súng
    Áo tím khoe duyên gái thị thành

    Thu mới vào thu đã hẹn hò
    Tựu trường buổi ấy khởi nguyên do
    Áo em màu tím như hoa súng
    Màu áo ngây thơ tuổi học trò

    Thu mới vào thu gợi sắc mầu
    Áo vàng hoa cúc, đậm hoa ngâu
    Tóc bồng theo gió như tơ liễu
    Tuổi ngọc tròn trăng nở mộng đầu

    Thu đã vào thu gió nhẹ đưa
    Oi nồng cuối hạ thoảng như vừa
    Đã tan biết hết nay nhường bước
    Trao trả mùa thu ngọn gió thu

    Khói lửa từng thu đỏ ráng chiều
    Bên hồ hoa súng cũng đăm chiêu
    Nhớ cô mặc áo mầu hoa súng
    Chừng đã ven trời bước lãng phiễu?

    VÂN NƯƠNG
    (France)





    THU Ở VIRGINIA

    Đã nắng đào tuôn khắp nẻo đường
    Mùa thu! và đất rất thơm hương
    Nõn nà mây trắng giăng trời biếc
    Phơ phất sương lam ướt nụ hường
    Nhớ một con thuyền xưa lạc bến
    Đau nghìn trang giấy mới nên chương
    Chút ray rứt nọ từ thiên cổ
    Lẽo đẽo theo mình quá đại dương

    VI KHUÊ


    AUTUMN IN VIRGINIA

    Over everywhere the sunshine is spreading
    In the autumn the soil seems sweet smelling
    Across the blue sky hang some clouds in white
    Flower buds bathe in the thin flying fog
    Recalled an ancient strayed boat
    Bled over thousands of pages to make a good verse
    Since time immemorial came some anxiety
    followed right behind overseas to make me worry

    Translated by
    NGUYỄN HUỲNH ĐIỆP





    AUTUMN WOODS

    I like the woods
    In autumn
    When dry leaves hide the ground,
    When the trees are bare
    And the wind sweeps by
    With a lonesome rushing sound.

    I can rustle the leaves
    In autumn
    And I can make a bed
    In the thick dry leaves
    That have fallen
    From the bare trees
    Overhead.

    JAMES S. TIPPETT

    RỪNG THU

    Tôi yêu những cánh rừng thu
    Khi trên mặt đất lá khô phủ đầy
    Khi cây trơ trụi hao gầy
    Và cô đơn tiếng gió bay xạc xào

    Thu về vun lá khô vào
    Tôi làm giường ấm với bao lá vàng
    Lá thu rơi rất nhẹ nhàng
    Bỏ cây trơ lại võ vàng trên cao.

    TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO
    chuyển ngữ


    _____I love SinhVienDaLat.Net_____
    CHIỀU THU BÀNG BẠC GIÓ MÂY
    NHÌN THEO XÁC LÁ VÀNG BAY NGẬP TRỜI
    MÀ LÒNG HEO HẮT THƯƠNG AI
    THƯƠNG AI TÍM CẢ BẦU TRỜI MUÀ THU

    CongNguyen_spnvk35
    Điều hành viên
    Điều hành viên

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 218
    Tuổi : 26
    Cảm ơn : -2

    Re: NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Bài gửi by CongNguyen_spnvk35 on 2011-12-11, 22:56




    VÔ VÀN


    Có phải em, mùa thu

    Ru ta trong sắc vàng xanh đỏ?

    Cho ta một lần dỗi hờn như trẻ nhỏ

    Khi gió vô tình đưa mây khuất trăng thu.



    Muốn nói cùng em lời yêu khi đêm ngủ ...

    Mơ hôn dịu dàng biết có đủ không em?

    Trời cao thêm trong tình thu quyến rũ

    Sắc xanh vàng lả tả phủ ngoài sân!



    Có phải em, mùa thu?

    Ta bâng khuâng

    Tìm kỷ niệm trên dòng sông quên lãng...


    Kiếp mây ngàn, ta một đời lãng đãng...

    Em - mùa thu!

    Ta yêu đến vô vàn!

    Tháng 9/16/2004

    Ngọc Thiên Hoa



    GIỜ ĐÂY XA CÁCH

    Mùa thu cũng sẽ qua

    Như cây cũng sẽ già.

    Và trang thư ngày cũ

    Cũng vàng theo mùa thu.



    Từng chiều nghe gió hát

    Những xót xa

    Từng chiều nghe lá rơi


    Lòng tơi bời

    Ngày cũng về

    Chìm khuất dưới mưa rơi...



    Mùa thu cũng sẽ qua

    Mang theo em, chiếc lá.

    Thả vào cõi xa xăm...

    Giờ đây xa cách lắm

    Tình đã lỡ trăm năm

    Con tim với lỗi lầm

    Đập từng tiếng nghẹn thầm.



    Giờ đây xa cách quá

    Thư ngày cũ xanh xao.

    Bờ môi em khát khao


    Cơn mưa một thuở nào...

    Tháng 9/30/06

    Ngọc Thiên Hoa



    THÁNG MƯỜI

    Trời tháng mười

    Mưa không ngưng tiếng khóc

    Trời tháng mười nhớ thuở em nằm nôi...



    Mẹ sinh em dưới cơn mưa tầm tã

    Mưa trên mái nhà

    Rớt xuống những xót xa...

    Mùa thu đi qua

    Còn có ngày trở lại.

    Em qua tuổi thuộc bài


    Năm tháng đã rời xa...



    Cây không lá

    Ngày mai, cây có lá

    Em đánh rớt đời mình

    Tuổi trẻ cũng trôi qua...



    Mưa tháng mười

    Nhớ một ngày lũ lụt...

    Chiếc bè chuối theo em

    Chèo nước xoáy bã bời.



    Nước rút xuống

    Con chuồn chuồn bay lượn

    Em theo mẹ ngồi hứng cá ở bên mương.


    Tháng mười mưa bay

    Tháng mười tuyết trắng.

    Nắng lưa thưa

    Chưa đủ má em hồng!



    Tháng mười về

    Đông xa xót bàn tay

    Tuyết trắng hay mưa bay

    Cũng thương thời xưa ấy!



    Tháng mười mưa...

    Tháng mười làm thức dậy.

    Một niềm vui

    Đã chết thuở ngậm ngùi...

    Tháng 10/15/06


    Ngọc Thiên Hoa



    SỮA TRĂNG

    Triệu năm đất sống âm thầm...

    Một đời dễ được trăm năm

    Mấy người?

    Hoa tay

    Mưa nắng vẫn tươi.

    Hoa người

    Không nắng

    Chỉ... cười bóng râm!

    Ngày, đêm kế tiếp ghé thăm

    Đưa con trăng khuyết đến rằm lại to.

    Buồn ai?

    Cau rụng chiếc mo.


    Cho lời cổ tích... kéo co với đời.

    Thu tàn trên lá tả tơi

    Mây qua tóc Mẹ

    Mềm lời hát xưa...

    Mưa se sắt, thắt lá dừa

    Thả con đò nhỏ

    Mẹ đưa tiễn lòng...

    Trăng về

    Nghiêng bóng trên sông.

    Tròn trong tay Mẹ tuổi hồng của con.

    Trăng tròn đời Mẹ đã mòn

    Trăng non ngày ấy

    Hóa con

    - Trăng tròn.

    Thời gian té sấp trên non


    Chiều thu tắt nắng

    Đêm còn ngóng theo...

    Trăng tròn lơ lửng

    Ai treo?

    Mà rung chẳng rụng

    Mà khèo chẳng rơi?

    Hóa ra,

    Trăng sáng cho đời

    Soi dòng sữa Mẹ ầu ơi... nhớ hoài...

    Sữa trăng lấp lánh tóc mai

    Nuôi con qua tháng năm dài cút côi.

    Nay trăng - sữa Mẹ - khuyết rồi

    Thương thời trăng khuyết ru hời

    Mẹ ơi!

    Tháng 10/31/06


    Ngọc Thiên Hoa



    TRĂNG THU NHỚ MÁ

    Đã bao lần trăng thu về

    Rộn rã tiếng trống Lân...

    Tuổi thơ con ngại ngần...

    Hiện thân qua mùa thu ký ức...



    Chị em con - tuổi thơ

    Đứa chưa vừa trăng non

    Đứa chưa tròn trăng mười sáu

    Má tuổi ngậm ngùi nên tóc bạc màu son!

    Mấy má con ngồi ngóng bóng trăng tròn

    Con ngơ ngác hỏi:

    ''Trăng ăn gì, to thế?''




    Trăng suốt kiếp, trăng thề

    Trăng mắc nợ.

    Trên sông đời

    Trên bến chợ

    Người qua...



    Má cười...

    Thương con

    Như trăng tròn một thuở

    Ngày xưa, bà ngoại còn nhai trầu!

    Con cười như trăng thu nghiêng ngửa

    Ngày nay, Má đã... ngày xưa...



    Những chiếc lồng đèn đong đưa ngọn nến

    Đưa con về bến Má đợi bình minh.

    Trăng tròn chi rồi khuyết mảnh trăng tình

    Trời vui đó rồi lặng thinh... khép cửa!

    Ngày nay chi mà những xưa như nhát cứa

    Trăng thu này

    Thu nữa

    Sẽ... ngày xưa...

    Tháng 10/06/06

    Ngọc Thiên Hoa

    (Trung Thu)



    CHỚM THU

    Mưa từng hạt dịu dàng đi trên lá

    Nhẹ nhàng rơi lấm tấm trước hiên nhà…

    Mùa đổi mùa, mây loang loáng hơi sương


    Từng khóm cúc vườn ai chờ tung cánh.



    Hiu hiu nắng đưa gió về se lạnh

    Cuốn vào tim từng nỗi nhớ vô vàn!

    Xanh xanh trời, mây dệt trắng trang thơ

    Thảng thốt tiếng ngỗng trời vang nức nở!



    Nghe hơi thở thời gian hờn trên vở

    Chiều bơ vơ sóng sánh giữa đôi bờ.

    Ngày nhuộm sắc hoàng hôn nơi xứ lạ

    Đêm lá vàng rơi nghẹn lối quê xa...



    Gởi về đâu?

    Kỷ niệm chẳng người qua

    Nghe trời đất xót xa cùng cây cỏ.


    Chiều nắng thấp, âm u con đường nhỏ

    Hồn ngập đầy cỏ úa gió heo may!

    Tháng 9/30/07

    Ngọc Thiên Hoa



    TRĂNG VƯỜN THU

    Nhìn trăng, trăng chưa mười lăm

    Nhìn em, mười sáu xa xăm thuở nào.

    Nhìn mưa, mưa đá giăng rào

    Nhìn em, biển bão dạt vào sóng anh.



    Nhìn trời, trời vẫn màu xanh

    Nhìn đời, mây kết mong manh giữa trần.

    Trăng thu sà xuống thật gần

    Mà em sao mới vừa gần lại xa!




    Tóc xanh ai nhuộm mượt mà

    Nhìn em, ta tiếc chiều qua mái đầu!

    Trăng thu đưa em về đâu

    Cho ta mượn một cội trầu nhớ nhau.



    Lá trầu quyện với hương cau

    Tóc màu dù bạc trắng đầu vẫn yêu.

    Trăng thu về với trăm chiều

    Em thêu cánh lá dệt nhiều nhớ thương.



    Mùa về, con nhện tơ vương

    Trăng thu sáng ngập cả vườn thu em.

    Tháng 10/03/06

    Ngọc Thiên Hoa




    NỢ MỘT ĐỜI

    Một người đang đứng nhìn trời

    Nhìn cơn mưa chiều về bất chợt.

    Những cơn mưa nguyền ai mà đổ về từng đợt

    Người ta chơi trốn tìm

    Người ta chạy trốn tôi.



    Sài Gòn nào có gì vui

    Khi trong tôi đầy một trời rối rắm!

    Những sợi chỉ tay chạy về khu rừng rậm

    Mang tình em, người ấy cũng âm u...



    Mùa thu về trên lá

    Ngủ cả ngày.

    Ta ở đây

    Đất trời bão dậy.



    Thu về trên tay.

    Thu chết ở bên này.

    Lòng em thật

    Ta dẫm vào vết bẩn

    Em hận ta

    Thu rụng lá

    Ơ hờ...



    Một người cuối trời nhìn con trăng bơ vơ

    Ngàn năm nhận mặt trời làm chủ nợ.

    Ta cũng vậy

    Con trăng khờ vậy đấy

    Em - mặt trời

    Ta nợ suốt đời ta.

    Tháng 10/03/06

    Ngọc Thiên Hoa



    HÀ NỘI CUỐI THU

    Chiều nghiêng sóng gợn Hồ Tây

    Mây vờn tóc liễu, thơ ngây dáng Kiều.

    Mưa ngâu xóa vết rong rêu

    Rừng thu Trúc Bạch mỹ miều tiếng thơ.



    Hồng Hà nước thẳm chia bờ

    Sông sâu cách trở bơ vơ chuyến tàu.

    Heo mây trở gió về đâu

    Ngàn năm vết sử khơi sầu thánh nhân.



    Hồ Gươm nghẹn tiếng Rùa Thần

    Thăng Long dấu cũ văn nhân thẹn lòng.

    Thiền Quang bóng mát mênh mông

    Mùi hoa Sữa tỏa hương nồng đã qua...



    Hoàng Gia thoáng ánh chiều tà

    Êm đềm kỷ niệm trôi xa cuối trời.

    Mây nghiêng trôi, mưa rơi rơi

    Thu Hà Nội tới, rã rời nốt Si!

    Tháng 10/08/2008

    Ngọc Thiên Hoa





    GỌI NGƯỜI

    Miên man một sắc vàng êm

    Mùa qua lá rụng bên thềm nhớ nhau.

    Xanh cau quyện thắm tình trầu

    Tan trong sắc đỏ làm đau một đời.



    Tình anh ngọn sóng xa khơi

    Tình em điểm hẹn bên trời tuyết sương.

    Trăm năm có mấy con đường

    Mà nhiều cách trở tang thương đợi chờ.



    Mưa ngâu dệt bản tình thơ

    Chiều qua phố cũ nằm chờ gió lên.

    Mây trời trải lụa bồng bềnh

    Thời gian dệt vải thêu tên lỡ làng.



    Tương tư mang, tim lang thang

    Con đường đoản mạng, vô vàn lối đi.

    Vàng cây trút lá thầm thì

    Thu Hà Nội gọi người đi nhớ về!

    Tháng 10/08/2008

    Ngọc Thiên Hoa


    Được sửa bởi CongNguyen_spnvk35 ngày 2011-12-11, 23:19; sửa lần 1.


    _____I love SinhVienDaLat.Net_____
    CHIỀU THU BÀNG BẠC GIÓ MÂY
    NHÌN THEO XÁC LÁ VÀNG BAY NGẬP TRỜI
    MÀ LÒNG HEO HẮT THƯƠNG AI
    THƯƠNG AI TÍM CẢ BẦU TRỜI MUÀ THU

    CongNguyen_spnvk35
    Điều hành viên
    Điều hành viên

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 218
    Tuổi : 26
    Cảm ơn : -2

    Re: NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Bài gửi by CongNguyen_spnvk35 on 2011-12-11, 23:01

    Thơ tình cuối mùa thu

    Cuối trời mây trắng bay
    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá
    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước mênh mang
    Mùa thu và hoa cúc
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo may
    Thổi về xao động cả:
    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má

    Hơi lạnh qua bàn tay
    Tình ta như hàng cây
    Đã bao mùa gió bão
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ.

    Thời gian như là gió
    Mùa đi cùng tháng năm
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại...
    - Kìa bao người yêu mới
    Đi qua cùng heo may.


    Được sửa bởi CongNguyen_spnvk35 ngày 2011-12-11, 23:16; sửa lần 1.


    _____I love SinhVienDaLat.Net_____
    CHIỀU THU BÀNG BẠC GIÓ MÂY
    NHÌN THEO XÁC LÁ VÀNG BAY NGẬP TRỜI
    MÀ LÒNG HEO HẮT THƯƠNG AI
    THƯƠNG AI TÍM CẢ BẦU TRỜI MUÀ THU

    CongNguyen_spnvk35
    Điều hành viên
    Điều hành viên

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 218
    Tuổi : 26
    Cảm ơn : -2

    Re: NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Bài gửi by CongNguyen_spnvk35 on 2011-12-11, 23:05

    Mùa thu đầy nắng!

    Ngày ấy xa em anh vẫn nhớ
    Nhớ em thu đầy nắng đong đầy
    Anh đi anh nhớ những ngày
    Học chung 1 lớp, chung thầy chung cô!

    Gặp em lần đầu thu đầy nắng
    Những ngày đầu bỡ ngỡ chưa quen
    Thế rồi…. anh được nắm tay em
    Buổi tập sạp đong đầy bao kỉ niệm

    Thu đầy nắng cũng là sinh nhật em
    Đúng vào ngày mùa thu nhiều nắng nhất
    Anh vẫn là 1 gã khờ chân thật
    Quà tặng em mang đến lại mang về!

    Thời gian cứ vậy lặng dần trôi
    Nào ai biết được mối tình tôi?
    Nắng thu về trên hành lang cửa lớp
    Trang giấy thơm “gói gọn” mối tình đầu!

    Ba năm chung lớp gặp nhiều
    Mà sao chẳng nói bao điều với em?
    Đông sang, xuân đến, hạ tàn
    Mùa thu đến với muôn ngàn nắng tươi..!

    Mùa thu đầy nắng em ơi
    Cái ngày anh phải xa người anh yêu
    Xa thu anh nhớ rất nhiều
    Xa em càng nhớ… càng yêu… càng buồn!


    Được sửa bởi CongNguyen_spnvk35 ngày 2011-12-11, 23:15; sửa lần 1.


    _____I love SinhVienDaLat.Net_____
    CHIỀU THU BÀNG BẠC GIÓ MÂY
    NHÌN THEO XÁC LÁ VÀNG BAY NGẬP TRỜI
    MÀ LÒNG HEO HẮT THƯƠNG AI
    THƯƠNG AI TÍM CẢ BẦU TRỜI MUÀ THU

    CongNguyen_spnvk35
    Điều hành viên
    Điều hành viên

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 218
    Tuổi : 26
    Cảm ơn : -2

    Re: NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Bài gửi by CongNguyen_spnvk35 on 2011-12-11, 23:10

    Mùa thu luôn cho ta nhiều cảm giác lạ lung khó diễn tả.Không biết có phải tâm hồn Nguyên quá ư lãng mạn,để rồi khi đọc những bài thơ về mùa thu này,thấy tâm hồn như được "chấp cánh".... Một chút gì đó cho những ai yêu thơ,những ai có tâm hồn bay bổng muốn tìm một chút yên bình, một chút khoảng lặng trong cuộc sống này.
    xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến những ai quan tâm trang thơ này!!!!
    Thân ái!!!


    _____I love SinhVienDaLat.Net_____
    CHIỀU THU BÀNG BẠC GIÓ MÂY
    NHÌN THEO XÁC LÁ VÀNG BAY NGẬP TRỜI
    MÀ LÒNG HEO HẮT THƯƠNG AI
    THƯƠNG AI TÍM CẢ BẦU TRỜI MUÀ THU

    Sponsored content

    Re: NHỮNG VẦN THƠ VỀ MUÀ THU (TẦM THƠ)

    Bài gửi by Sponsored content Today at 01:26


      Hôm nay: 2016-12-05, 01:26